Home / Tâm Sự / Tôi linh cảm sắp mất bạn gái

Tôi linh cảm sắp mất bạn gái

5 năm sau khi hẹn hò chúng tôi mới vượt giới hạn vì tôi tôn trọng cô ấy, vậy mà đôi khi cô ấy miễn cưỡng, kiểu làm cho xong.

Tôi có nghe một câu nói rất hay: “Trong tình yêu, kẻ yêu nhiều hơn là kẻ khổ hơn”, câu nói ấy có vẻ đúng với trường hợp của tôi hiện tại. Tôi và bạn gái quen nhau từ thời sinh viên năm nhất đến giờ hơn 7 năm rưỡi, có với nhau rất nhiều kỷ niệm đẹp, từng trải qua vài biến cố lớn. Chúng tôi có lần không nói chuyện với nhau hơn 2 tuần, cũng có lần chia tay nhau được một ngày nhưng rồi đâu lại vào đấy, lại ở bên và luôn có nhau. Giờ tôi rất buồn và lo lắng bởi có cảm giác mình mất dần cô ấy.

Vị trí công việc hiện tại của tôi không bằng cô ấy, trình độ ngoại ngữ chỉ có tiếng Anh, cô ấy có thêm cả tiếng Nhật (lần gần đây chỉ thiếu 15 điểm nữa để lấy được chứng chỉ Nhật ngữ cao nhất). Tôi làm trợ lý sale cho một công ty Hong Kong, lương thấp hơn cô ấy tầm 5 triệu. Cô ấy làm trợ lý giám đốc cho một công ty Nhật ở quận 1, lương khoảng 22 triệu/tháng.

Tôi đã chuyển về quê nhà làm hơn một năm, cuộc sống đơn giản, chỉ làm tốt phần việc ở công ty sau đó về đi tập gym và về nhà, thỉnh thoảng có đi ăn nhậu nhưng rất ít. Tôi cũng không hút thuốc hay cờ bạc. Cô ấy cũng chuyển về nhà ở Biên Hòa nhưng vẫn làm ở công ty cũ được gần 3 năm. Hàng ngày cô ấy làm xong công việc thì đi tập yoga sau đó đón xe về nhà, thỉnh thoảng có đi ăn uống với đồng nghiệp thì cô ấy ở lại nhà trọ em gái ruột trên ấy.

Lần gần đây tôi có đề cập chuyện tiến tới hôn nhân, cô ấy bảo chưa sẵn sàng vì còn muốn đạt được nhiều hơn trong công việc. Cô ấy muốn tập trung và học thêm vài chứng chỉ nhằm bổ trợ cho công việc. Mỗi năm cô ấy đi công tác ở Nhật một hai lần, vài lần trong nước. Cô ấy bảo sau mỗi lần đi Nhật về là lại muốn mình phải đạt được cái này cái kia, được tín nhiệm và đánh giá cao nhiều hơn. Vì vậy cô ấy chưa sẵn sàng cho hôn nhân. Với tính chất công việc của cô ấy, tôi biết việc gặp gỡ và trao đổi công việc với nhiều người đàn ông có cùng vị trí hoặc cao hơn so với cô ấy nên có lần hỏi: “Em từng so sánh anh với những người em gặp trong công việc không”? Cô ấy đáp: “Tất nhiên là có chứ anh, vì em là phụ nữ nên trông đợi nhiều hơn ở người chồng của mình”.

Tôi nghe mà buồn lắm bởi công việc và lương của tôi cũng không phải tệ. Ngoài sếp ra tôi dám tự tin rằng mình làm tốt nhất ở đó, luôn dẫn đầu doanh số hàng tháng và thường xuyên vượt mục tiêu riêng của sếp. Chỉ là tôi không ở cái vị trí mặc vest, quần tây áo sơ mi thắt cà vạt, hôm nay nước này, ngày mai nước kia. Tôi chỉ loanh quanh ở công ty rồi về nhà, chỉ có công việc, gia đình và cô ấy. Hơn nữa, nếu có sự so sánh thì có phải là bất công cho tôi không? Khi tôi không làm cùng lĩnh vực, sẽ có những cái tôi không thể hiểu và chia sẻ được. Ví như nói một vấn đề gì về nước Nhật mà chỉ có những người công tác trong ngành đó mới biết và hiểu, làm sao tôi có thể chia sẻ được ngoài việc lắng nghe và trả lời theo cảm tính? Giờ tôi phải làm gì hơn trong công việc đây?

Về chuyện hẹn hò, chúng tôi dành cho nhau vài tiếng chiều tối ngày chủ nhật vì trong tuần cả 2 đều không có thời gian gặp nhau được. Việc hẹn hò theo tôi cũng khá đơn giản và có vẻ nhàm chán: gặp nhau đi ăn uống, xem phim, siêu thị và đi khách sạn. Hôm nào rơi vào dịp lễ thì có thể dành cả ngày cho nhau, tôi đến nhà cô ấy chơi, nấu ăn, nói chuyện với ba mẹ cô ấy sau đó chúng tôi ra ngoài chơi. Khoảng 2 năm rồi chúng tôi chưa đi du lịch xa với nhau. Chúng tôi dự định cuối tháng 10 này đi Đài Loan nhưng cô ấy bận quá, chưa thể sắp xếp được. Tôi hỏi dò nhiều lần thì thấy cô ấy không nhiệt tình cho lắm nên không muốn hỏi nữa, sợ ảnh hưởng đến công việc của cô ấy.

Xin nói thêm một chút về chuyện gần gũi: Chúng tôi gần gũi nhau sau 5 năm hẹn hò vì tôi tôn trọng cô ấy, chỉ khi cô ấy đồng ý thì chúng tôi mới vượt quá giới hạn. Đôi khi tôi thấy sự miễn cưỡng của cô ấy, kiểu như làm chuyện ấy vì nghĩa vụ. Tôi có chủ động nói cô ấy không cần phải chiều tôi vì tôi không muốn người yêu mình phải miễn cưỡng, với lại bản thân cũng thấy như thế không mấy vui vẻ hay thoải mái. Sau tất cả, tôi không biết liệu mình có quá ù lì, không có tham vọng lớn, hay do bạn gái có quá nhiều tham vọng và tình yêu trong cô ấy đã nhạt đi dần? Xin quý độc giả cho tôi xin lời khuyên, cần làm gì để trở nên tốt hơn và quan trọng hơn trong lòng cô ấy?

Trung

Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.

About Trần Lê

Check Also

Ôm nỗi day dứt suốt 8 năm, tôi khuỵu ngã khi bám theo đứa trẻ giống hết vợ cũ

Tôi năm nay 37 tuổi, là con trưởng trong nhà và cũng là trưởng họ. …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *